the quick notes

fast, quirky, and occasionally buggy: where tech meets sticky notes!

cuộc hành trình 6 năm ở Anh

🇻🇳
lifeukstory

Năm 2019, mình nhận được một tin nhắn trên LinkedIn từ một người lạ. Nội dung đại loại là: “Bạn có muốn sang Anh làm việc không?” Nghe cứ như mấy tin nhắn “bạn đã trúng thưởng 100 triệu” hồi xưa, chỉ khác là lần này… nó có vẻ legit hơn một xíu.

Lúc đó mình đang làm ở Việt Nam, công việc ổn định, sáng cà phê, trưa ngủ, chiều code, tối lại cà phê tiếp. Một cuộc sống yên bình đến mức… hơi chán. Nghĩ bụng: “Thôi kệ, tuổi trẻ mà, thử một phen xem sao. Cùng lắm thì về lại ăn cơm mẹ nấu.”

Và thế là mình đi phỏng vấn.

Thiệt ra hôm đó nói chuyện cũng không phải trơn tru gì cho lắm. Vẫn “ơ… ờ…”, vẫn phải suy nghĩ vài nhịp mới ráp được câu. Có lúc nghe câu hỏi xong đầu óc hơi lag nhẹ, phải “Sorry, can you repeat?” thêm mấy lần.

Mà chắc nhờ cái tinh thần “liều ăn nhiều”, cộng thêm chút chân thành, nên người ta vẫn thấy mình ổn.

Kết quả: đậu.

Thế là xách vali lên và bay sang Birmingham.

Ngày đầu tiên đặt chân tới Anh, cảm giác kiểu: “Ủa, mình đang ở trong phim hả?” Trời xanh, cây xanh, nhà cửa xinh xắn như trong postcard. Không khí thì trong lành đến mức hít một hơi tưởng đâu có thể sống thêm 10 năm.

Nhưng… niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Vì nó lạnh.

Lạnh kiểu không phải “se se” như Đà Lạt, mà là “téo tèo teo” đúng nghĩa. Gió thổi một cái là mình bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời. Ra đường mặc 3 lớp áo mà vẫn cảm giác như đang mặc áo giấy.

Nhưng rồi, sống riết cũng quen. Thậm chí còn… ghiền. Vì cái lạnh nó làm mình tỉnh táo, đầu óc minh mẫn hơn. Không còn cảnh vừa code vừa quạt, vừa code vừa than “nóng quá trời ơi” nữa.

Những năm đầu không hề dễ dàng.

Tiếng Anh nghe như người ta đang rap battle, còn mình thì kiểu: “Sorry, can you repeat… slowly… one more time… please?” Mà có một cái nữa là… người Anh hay hỏi “You ok?” dữ lắm.

Lúc mới qua, nghe câu đó là mình đứng hình 2 giây: “Ủa? Nhìn mình có gì không ổn hả ta?” Xong bắt đầu tự kiểm tra lại bản thân: mặt có dính gì không, tóc tai có bay lung tung không, hay mình vừa làm cái gì kỳ kỳ?

Sau này mới biết… trời ơi, đó chỉ là câu chào cửa miệng thôi. Kiểu như mình nói “Ê, khỏe không?” vậy đó. Mà nhiều khi họ hỏi xong đi luôn, chưa kịp trả lời luôn 😅

Đi siêu thị cũng là một thử thách: nhìn đồ ăn mà không biết nó là cái gì, mua đại về rồi ăn trong tâm trạng hồi hộp như mở hộp quà.

Công việc cũng không phải lúc nào suôn sẻ. Khác múi giờ, khác văn hóa, cách làm việc cũng khác. Có lúc stress, có lúc nhớ nhà, nhớ cơm mẹ, nhớ cả tiếng xe máy ồn ào ở Việt Nam (cái mà trước đây mình từng ghét cay ghét đắng).

Nhưng từng chút một, mình thích nghi.

Mình quen với việc trời 4 giờ chiều đã tối. Quen với việc phải check forecast thời tiết mỗi ngày như check tin nhắn crush. Quen với việc ai đi ngang cũng “You alright?” làm mình ban đầu tưởng mình có vấn đề thiệt 😆 Quen với việc uống trà… dù trước đây chỉ mê cà phê sữa đá.

Rồi 6 năm trôi qua lúc nào không hay.

Từ một đứa “mù đường + mù tiếng”, giờ mình có thể tự tin đi lại, làm việc, giao tiếp, thậm chí còn bắt đầu hiểu được mấy câu joke “khó đỡ” của đồng nghiệp Anh (dù đôi khi vẫn phải cười trễ 2 giây cho nó an toàn).

Nhìn lại hành trình này, mình thấy nó giống như một chuyến phiêu lưu hơn là một quyết định liều lĩnh.

Có những ngày rất vui, có những ngày rất “ba chấm”. Có những lúc tưởng như không chịu nổi, nhưng rồi vẫn vượt qua.

Và điều quan trọng nhất là: mình đã lớn lên rất nhiều.

Nếu quay lại năm 2019, nhận được tin nhắn đó một lần nữa… Chắc mình vẫn sẽ chọn “reply”.

Chỉ là lần này, mình sẽ mang theo nhiều áo ấm hơn một chút thôi. ❄️